Trấn Tường Thi Tuyển


    Tháng Bẩy Mưa Ngâu

    Share
    avatar
    UtKhen
    Admin

    Posts : 2091
    Join date : 2011-07-19
    Age : 48

    Tháng Bẩy Mưa Ngâu

    Post  UtKhen on Sun Jul 24, 2011 5:20 am

    Tháng Bẩy Mưa Ngâu
    PhanThị Thu Loan


    1.
    Thi đến Đà Lạt vào một chiều tháng bẩy. Trời trở lạnh.Chiếc Hon đa ôm chạy khá nhanh, hơi lạnh của cao nguyên thấm dần vào người côqua lần áo thun mỏng. Khách sạn nhỏ Thi chọn nằm trên một ngọn đồi, gần biệt điệnvua Bảo Đại. Những cây thông cao vút, thân thẳng tắp bao quanh khu nhà. Dưới cửasổ phòng Thi là một cây Mimoda xum xuê, tràn trề nhựa sống. Tán lá xanh non phủlớp phấn bàng bạc đỡ lấy những chùm nụ dài phơ phất. Phải đến tháng mười,Mimosa mới nở rộ. Thi thấy lòng phấp phỏng một mong muốn. Ước gì lại được chiêmngưỡng những chùm hoa Mimoda vàng mơ, nở bung trong không gian mát lạnh và baola của ngọn đồi yên tĩnh này!
    Đêm cao nguyên xuống thật nhanh, mưa bụi bay lấtphất. Thi khoác chiếc áo thể thao lên người và chậm rãi thả bộ xuống phố. Gọilà phố nhưng dưới chân đồi chỉ có một dãy quán nhỏ bán cháo bò nóng và hoa quảmiền ôn đới. Thi chọn mua một giỏ dâu tây xinh xắn. Cầm lên một trái đỏ lấm tấmnhững chấm mắt nhỏ như hạt mè, Thi nhấm nháp vị ngọt thơm nức lan tỏa nơi đầulưỡi. Về đến tận phòng mà cái mùi thơm thật đặc biệt ấy vẫn còn lưu lại trongmiệng cô. Đặt giỏ dâu lên bàn, Thi cầm điện thoại di động lên bấm số. Những consố quá đỗi thân thương. Hàng phím nhỏ xíu nảy lên dưới ngón tay Thi như nhịptim bồi hồi của cô gái. Thi mỉm cười nhắn một dòng tin và ngả người xuống giường,phấp phỏng chờ đợi.
    Ánh mắt mơ màng của Thi hướng ra khung cửa sổ, nhữngđám mây bay lơ lửng trên nền trời như được nhuộm gam mầu hồng tím. Thi ngắmnhìn và ngạc nhiên thấy mây bay thật nhanh, và rất gần. Tưởng chừng như giơ taylên Thi có thể với tới chúng. Nghĩ đến lúc được chia sẻ ý nghĩ này với Bảo, Thichợt mỉm cười. Cô sẽ dành cho Bảo một bất ngờ thú vị khi gặp cô ở đây, không hềhẹn trước. Đã lâu rồi hai người chưa hẹn hò với nhau từ khi Bảo vào làm việc tạimột công ty liên doanh với nước ngoài. “Anh bận lắm, thông cảm cho anh nhé”.Câu nói cửa miệng của Bảo qua điện thoại không làm Thi buồn lòng. Ngay từ khicòn là sinh viên Thi vẫn thường nghe câu nói quen thuộc ấy những lúc Bảo phải họcthi hay làm đề án tốt nghiệp. Chỉ cần thấy lại khuôn mặt chân thành của anh vớinụ cười hồn hậu là Thi quên hết những đêm thao thức, trằn trọc vì thương nhớ.Thi nghèo, bản tính rụt rè lại không biết ăn mặc, được Bảo để mắt đến đã là maymắn. Thi không ngờ cái duyên thầm của mình đã cuốn hút anh. Ngay hôm đầu tiênThi xuất hiện trong lớp, Bảo đã nhìn thấy một nàng công chúa trong lớp vỏ LọLem. Khuôn mặt trái xoan với đôi môi đầy đặn, nhạy cảm của Thi đã hút hồn Bảo.Phải công nhận Thi ăn mặc quá đỗi xuềnh xoàng. Nhưng trong con mắt Bảo, cái áothun cũ kỹ của Thi vẫn không giấu nổi một khuôn ngực mới nhú đầy xuân sắc. Vớiđôi chân dài đầy đặn trong chiếc quần lỗi mốt, Thi vẫn lôi cuốn Bảo hơn nhữngcô gái thị thành có cặp đùi trắng nhễ nhại phơi ra dưới những tấm váy siêu ngắn.Cả khoa văn ngạc nhiên khi biết Bảo, một chàng đẹp trai - con nhà giàu - học giỏilại mê Thi - cô bé nhà quê cóc cáy. Bọn con gái “quý tộc” trong giờ chơi đã xúmlại chế giễu Thi từ đầu tóc đến áo quần, cố gắng nói to để lọt vào tai Bảo,không ngờ Bảo lại tươi cười giải vây cho Thi: ”Này, ma cũ bắt nạt ma mới đấyà?”. Câu nói đầy uy lực từ cái miệng “có duyên chết người” của anh lập tức pháthuy tác dụng. Các cô gái nhanh chóng tản ra với những nụ cười hối lỗi. Thi tặngBảo một ánh nhìn hàm ơn và nhận lại cái nháy mắt thân tình. Thế là bắt đầu mộttình yêu đẹp như cổ tích của chàng hoàng tử xứ sở ngàn hoa với cô gái Huế có giọngnói ngọt ngào như mật...
    Đêm dường đã về khuya. Thi trằn trọc mãi trên giường,không sao chợp mắt. Nỗi phấp phỏng hồi hộp từ ban chiều dần chuyển sang niềm lolắng. Vì sao Bảo không gọi lại? Anh đã nhận được tin nhắn của mình chưa? Suynghĩ hồi lâu, Thi đánh bạo nhấc điện thoại bàn gọi đến nhà anh. Một giọng phụ nữđài các cất lên làm cô hoảng hốt. Bao giờ cô cũng mất tự chủ khi phải đối mặt vớigiọng nói sang cả đó. Bảo đi đâu từ chiều chưa về. Thi chỉ hiểu được có thế khihơi thở đã điều hoà và trống ngực bớt dồn dập. Đặt ống nghe xuống, Thi thầmtrách thói nhát gan của mình. Mà không nhát gan sao được khi đó là mẹ Bảo, xuấtthân từ dòng dõi hoàng gia, chủ nhân ngôi biệt thự lộng lẫy nhất nhì Đà Lạt? Bànổi danh khó tính, nhất là trong khâu lựa chọn nàng dâu. Anh trai Bảo đã phảitrải qua ba mối tình mới tìm được người tạm gọi vừa lòng mẹ! Mà Thi lại vừanghèo, vừa quê nữa. Làm sao cô có thể xứng đôi vừa lứa với con trai yêu quý củabà! Mỗi khi nghe Thi nói thế, Bảo liền trách cứ: “Em nghĩ thế làm gì cho maugià! Anh không dễ bảo như anh hai đâu”. Cứ tếu táo như thế và cười trừ. Thế làThi lại gạt mối lo ngại sang một bên để hẹn hò với Bảo.
    Những ngày mưa dầm rả rích buồn thấu ruột cũngkhông làm họ thôi gặp gỡ nhau. Mưa xứ Huế rơi xiên, dai dẳng lạ lùng. Chẳng cóthứ ô nào chịu được một mùa mưa gió. Thi và Bảo khoác hai tấm áo ny lông thậtdày nắm tay nhau đi dọc đường Lê Lợi, ngắm dòng Hương Giang lặng lờ trôi dướilàn mưa tầm tã. Những vệt đèn màu hắt xuống từ thân cầu Tràng Tiền lấp loángtrên mặt nước mênh mang. Cứ mỗi lần đi dạo về Thi lại làm thơ, những vần thơ dườngcũng như thấm đẫm nước mưa. Bảo say thơ Thi lắm, thường khen cha mẹ cô sao khéođặt tên con. Những lúc ấy Thi chỉ cười, khoe hai lúm đồng tiền xinh xắn.
    Tốt nghiệp đại học xong, Bảo đã một lần mời Thi vềquê anh Đà Lạt. Trước hôm đến thăm nhà Bảo, Thi được cùng anh hưởng trọn một buổitối không thể quên với những người bạn mới quen trên cao nguyên Lang Bian lộnggió. Một tối lửa trại đầy quyến rũ trên núi cao có thể khiến khiến đôi lứa yêunhau gắn bó suốt một đời.
    Buổi sáng cao nguyên tinh khiết và yên tĩnh. Nhữngđám mây trắng xốp bay ngang cửa sổ. Thi mở mắt, mỉm cười dịu dàng. Ngày hôm nayanh sẽ đưa cô về thăm mẹ và thưa chuyện với bà. Thi không vội thức Bảo dậyngay, cô quay sang ngắm anh đang say ngủ, cảm giác hạnh phúc và tin cậy tràn ngậptâm can...
    Thi trở mình thở dài, cố gắng gạt khỏi tâm trímình cái ngày bất hạnh, khi lần đâu tiên phải đối mặt với mẹ Bảo. Người đàn bàsang trọng đó đã nhìn Thi với ánh mắt ghẻ lạnh, tưởng chừng làm đông cả máutrong từng huyết mạch của cô. Bảo đau đớn hiểu rằng mẹ anh không chấp nhận mộtđứa con dâu dân dã như Thi. Hỏi cưới Thi cho Bảo ư? Không đời nào! Mẹ anh đãnhiều lần đay nghiến, mỉa mai những cô gái xuất thân nghèo khó, cứ một mực trèocao. Trước ánh nhìn nhọn sắc như mũi khoan của mẹ Bảo, Thi càng co rúm lại. Cômuốn chạy thật nhanh khỏi nơi ấy, trốn khỏi sự soi mói không chút khoan nhượngcủa bà.
    Gió thổi mạnh dần, mưa tí tách rơi trên mái ngói.Thi cảm nhận được nỗi cô đơn đang nhấn chìm mình. Cô thèm được ở bên Bảo và lắngtiếng mưa rơi. Có Bảo, mưa không bao giờ buồn, không bao giờ lạnh. Trái lại mưacòn làm Thi thấy ấm lòng, thấy mình được che chở trong vòng tay âu yếm của anh.Giá như mẹ Bảo yêu thương Thi, cô sẽ là một người hạnh phúc. Thi chợt nhớ đếncuộc gọi ban nãy. Mong sao bà không nhận ra giọng nói của Thi! Nhưng đã có mấycô gái Huế quen được Bảo cơ chứ? Chắc chắn bà đã đoán ra và chọn giải pháp im lặng!Tia hy vọng gặp lại Bảo đêm nay tắt ngấm. Thi chỉ còn biết trông đợi ở ngàymai. Cô với tay tắt phụt ngọn đèn, cố dỗ dành giấc ngủ.

    2.

    Bảo vừa ra khỏi cuộc nhậu ồnào, anh bật điện thoại di động lên, bất ngờ thấy tin nhắn của Thi. Bảo bối rốivô cùng. Vì sao Thi đường đột lên đây mà không hề báo trước? Có nên đi gặp Thilúc này không? Hay là để sáng mai? Bảo nhìn đồng hồ, thấy đã gần nửa đêm. Thôi,hẹn Thi sớm mai gặp nhau vậy. Đến khách sạn Đồi Thông giờ này quả là bất tiện,có khi còn rắc rối phiền hà. Thi không biết cô đã vô tình chọn đúng nhà nghỉ củamẹ anh hùn vốn cùng em gái. Nếu Bảo xuất hiện ở đó thì mọi thứ đều sẽ rối tunglên. Anh định gọi di động cho Thi, nghĩ thế nào lại đổi ý, chỉ nhắn đi một dòngtin. Sau đó Bảo tắt điện thoại, trèo lên chiếc @ to kềnh càng, mở máy phóng thẳngvề nhà.
    Bà Son đích thân ra mở cửa. Bảo hơi giật mình. Mẹ cònthức, thật trái với lệ thường. Bảo chào mẹ và đưa mắt quan sát khuôn mặt của bàdưới mái tóc bạc như cước. Mỉm cười nhìn con trai, bà hỏi: “Sao giờ này con mớivề?”, “Mẹ còn chưa ngủ à?”, Bảo hỏi thay cho câu trả lời. “Mẹ sốt ruột quá. Hômnay mà con còn đàn đúm, nhậu nhẹt. Ngày mai thì thế nào đây?”, “Mẹ đừng lo, conchuẩn bị kỹ lắm rồi. Mai con đi Thành phố, hôm nay bạn bè bắt khao, con khôngtrốn được đâu”. “Ừa, là nhắc vậy thôi, mai mốt có vợ rồi, sẽ có người thay mẹkhuyên nhủ con”. Bảo cố gượng cười, nhìn mẹ đi lên lầu rồi quay lại đóng then cửa.
    Nước nóng từ vòi sen từ từ xối trôi bớt nỗi bối rốitrong lòng Bảo. Thi lên đây, chắc chắn đã biết được điều gì đó về Thoa, cho dùanh cố giấu. Biết làm sao được, số phận đã sắp đặt cả rồi. Thi có người đi hỏi,lại là Việt kiều Mỹ, thật danh giá đối với gia đình cô. Thi có đổi dạ thay lòngcũng không nỡ trách cô ấy được. Mẹ mình đã chẳng nói rằng thà từ bỏ đứa con yêuquý nhất còn hơn phải chấp nhận Thi là con dâu đấy ư! Thôi thì trời chẳng chịuđất, ắt đất phải chịu trời. Còn hơn đổ cửa đổ nhà, gia đình tứ tán. Bây giờ Bảohiểu vì sao anh hai phải hơn một lần đành đoạn xa lìa người mình yêu. Nhưng oánhận mẹ thì Bảo không làm nổi. Mẹ có lý do, quá đủ lý do để trở nên khắc nghiệtnhư thế.
    Bảo lau người, mở tủ áo lấy bộ pigiama màu đồng sẫmmặc vào. Đôi mắt anh chợt dừng lại ở chiếc váy cưới bằng voan trắng muốt. Mẹ đãcho người đi nhận về từ lúc nào? Anh thận trọng đưa tay chạm khẽ vào vòng hoacam được gắn rất tinh tế với những hạt trân châu sáng bóng. Tất cả đều được đặtở Pháp, được chuyển về bằng đường hàng không. Tất cả toát lên vẻ xa hoa đàicác. Mọi thứ đã được mẹ chuẩn bị kỹ càng cho đám cưới của anh và Thoa, con gáimột người bạn của mẹ ở Thành phố. Anh chỉ mới gặp cô ấy hai lần. Thoa đẹp mộtcách nhạt nhẽo, vô cảm, thật tương phản với vẻ thuỳ mị, duyên thầm của Thi.Nghe Thi có người giàu sang đi hỏi, Bảo đau xé ruột, nhưng không ngăn cản. Anhbiết Thi đã khổ tâm vì mẹ anh nhiều năm rồi. Thi đã gần 30, tuổi toan về già củangười con gái. Bảo không thể trái ý mẹ để cưới Thi. Một đời mẹ đã chịu bao muộnphiền, cay đắng. Chưa đến 60 mà mẹ anh đã tiều tuỵ lắm, tóc bạc da mồi. Bảođành xót xa gật đầu. Ngày mai anh sẽ đón Thoa về đây gặp mẹ để tháng tám chínhthức hỏi cưới cô. Còn lâu thế mà mẹ đã nhắm vóc người Thoa để tự đặt mua bộ váycưới này. Bảo thở dài, cố nén nỗi buồn xưa nay câm lặng đang dâng lên, đòi gàothét trong anh.


    3.
    Bà Son đã từng tuyên bố không bao giờ cho Bảo lấyThi, cháu gái người lái xe hơi cho gia đình bà khi còn ở đất kinh thành. Ngày đầugặp Thi, biết lai lịch gia đình cô, bà đã nhận ra cô qua hình ảnh người mẹ. Conbé Phúc tóc đỏ cháy, áo nâu vá chằng vá đụp ngày xưa thường đem cơm đến cho anhnó là Thuyên. Tuy bây giờ con gái của Phúc đã là cử nhân thật đấy nhưng làm saoxoá được gốc gác nghèo hèn!? Đũa mốc lại dám chòi mâm son ư? Nếu chuyện ấy mànên được thì tóc bà đã chẳng bạc trắng như bông thế này!
    Ngày ấy, anh Thuyên - tài xế xe hơi cho gia đìnhcô Son là một thanh niên đẹp mã. Tuy nghèo nhưng vốn là cựu sinh viên, có chútchữ nghĩa nên anh rất được cô Son, con gái ngài quận trưởng quý mến. Cha anh sớmmất vì bạo bệnh. Bí thế anh đành bỏ học, làm nghề lái xe thuê. Thấy anh ăn nóilưu loát, xử sự lịch thiệp, ngài quận trưởng tuyển anh về giúp việc cho giađình. Khi cô Son cần ra ngoại thành vãn cảnh, anh vừa là tài xế vừa là hiệp sĩbảo vệ cho cô, nên cha mẹ cô yên lòng lắm.
    Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nữa là cô tiểu thưmơ mộng với chàng sinh viên thất thế ngày lại ngày kề cận, bên cảnh sắc sôngHương núi Ngự hữu tình. Họ đã thề non hẹn biển, trao thân gởi phận cho nhau.
    Cho đến một ngày, cô Son bỗng chán cơm, thèm ăn khếvà nôn khan. Thoáng nhìn qua, quan quận đã biết rõ nội tình. Mặc cô Son van lạycách mấy, ông cũng bắt phu nhân dằn ngửa mặt cô ra, bóp miệng dốc vào mấy thangthuốc trục thai. Cô Son tìm cách móc họng, nôn bằng hết, hy vọng giữ được đứacon đầu. Trước đó cô và Thuyên đã bí mật toan tính ngày khăn gói ra đi.
    Anh Thuyên về quê chào mẹ. Dọc đường vào làng, anhbị một toán người hành hung suýt chết. Mọi việc xảy ra trong đêm đen câm lặng.Khi bị đưa lên thuyền đi mạn ngược làm phu lục lộ, anh Thuyên mới được một ngườilính cùng quê thương tình cho biết thảm cảnh của cô Son. Anh nhảy xuống sông,quyết bơi về cứu cô cùng đứa con. Lính trên thuyền phát hiện, bắn như vãi đạnxuống sông, phút chốc anh chìm lỉm. Trời thì tối, nước lại sâu, mọi người đànhthúc thủ, không vớt được xác anh. Toàn bộ đám lính ấy bị đưa ngay ra chiến tuyếnlàm bia đỡ đạn, bịt mọi lời đồn thổi lôi thôi.
    Chờ mãi không thấy Thuyên quay về, cô Son cứ ngỡanh thay lòng đổi dạ. Sự tuyệt vọng của cô biến thành nỗi căm hận. Cô không từchối những bát thuốc nữa. Cô muốn cắt đứt sợi dây duy nhất nối với anh, sợi dâycứu tinh mà một tuần trước đây cô còn muốn đem cả tính mạng mình ra đánh đổi.
    Một buổi sáng sau đó ít ngày, dân chài trên sôngHương vớt được xác anh Thuyên vướng vào chân cầu Mới.
    Tin dữ bay về đến nhà. Cô Son vừa nghe được, lập tứcngã lăn ra. Máu tuôn xối xả, đỏ cả chỗ cô nằm. Sáng hôm sau, cái thai vừa xổxong, toàn gia kinh hoàng thấy chân tóc cô bạc trắng.
    Để tránh mọi tai tiếng và để vẹn tròn danh tiếtcho tiểu thư, quận trưởng tức tốc gả cô Son cho một người cháu họ xa với món củahồi môn thật lớn cùng một biệt thự sang trọng tận trong Đà Lạt. Từ đấy, ở chốnkinh thành, không ai còn nghe nói gì về cô Son, một giai nhân tuyệt sắc của đấtHuế xưa.
    Lấy chồng xa nhưng vận rủi với cô Son nào đã dứt.Cô không bao giờ bước chân về Huế, nhưng sau vài lần một mình trở lại quê nhà,chồng cô dần biết được mọi chuyện, đã đem tài sản nướng hết vào vận đỏ đen. Duychỉ có căn biệt thự là cô liều chết giữ bằng được, không cho ông đem cầm cố.Sau năm 75, ông ấy đã sang định cư tại Mỹ. Từ đó cô ở vậy nuôi con. Cô cũngkhông cần nhuộm tóc nữa. Mái tóc bạc như cước trên đầu đảm bảo cho cô và cáccon một cuộc sống yên ổn, cam phận, không bị đàn ông quấy rầy ngay từ tuổi 30.


    4.
    Thức giấc trong tiếng rơi đều đều của mưa ngâu.Thi thấy lòng chùng xuống buồn bã quá. Cầm điện thoại di động lên, cô giật mìnhthấy có tin nhắn. “7 giờ sáng mai gặp em ở Cà phê Phố Núi nhé”. Thi vội vã chồmdậy. Đôi mắt chợt dừng lại ở con số 8 trên đồng hồ, Thi hoảng hốt rủa thầmmình. Trời mưa lạnh, lại thức khuya, cô đã ngủ thiếp đến tận bây giờ. Đang cuốngquýt chưa biết làm gì, lại thấy máy báo hiệu một tin nhắn nữa. “Đợi mãi khôngthấy em. Anh có việc phải đi. Chào em!”. Không hẹn gặp lại, thế là sao? Thi bấmvội số máy của anh, chỉ nghe thông báo không liên lạc được. Mắt Thi mờ đi, lấploáng nước. Trong phút chốc, Thi thấy choáng váng. Cô đổ vật xuống giường, nứcnở khóc.



    “Ở tận nơi nào xa ngái ,

    anh ơi có nhớ ngày xưa?

    Nhớ một chiều thu ướt mưa.

    Mây xám lặng buồn khôn tả.

    Con đường trơn tơi bời lá.

    Gió xao động cả dàn hoa.

    Anh bảo dù có cách xa,

    đến tận cùng trời cuối đất.

    Vẫn chỉ yêu em thành thật.

    Anh là riêng của em mà.

    Rồi đã bao ngày trôi qua...

    Em ngỡ còn đang nhìn thấy,

    bóng anh mưa gội nhạt nhoà”...
    Tiếng mưa buồn như vần thơ Thi viết tặng Bảo trongmấy năm xa cách. Thi vừa đem trả lễ hỏi cho vị Việt kiều nọ và đã lặn lội lênđây. Thế mà anh... Bảo không còn yêu Thi nữa ? Hay Bảo đã biết về đám hỏi kia?Nỗi đau nhói lên sắc lạnh trong lòng Thi. Đến gần trưa, cô mới gượng ngồi dậy,đôi mắt nhìn vẩn vơ vô hồn... Dẫu sao cô cũng phải gặp anh một lần trước khi thậtsự chia tay.
    Thi đã nghe bạn bè truyền tai nhau về đám cưới naymai của anh với cô gái đẹp ở thành phố. Cô gần như chẳng hy vọng gì ở sự đổi ýcủa mẹ anh. Nhưng Thi không muốn Bảo đau lòng. Cô sẽ nói với Bảo mình không hềoán hận anh. Thi chỉ muốn gặp anh lần cuối, sẽ cầu phúc cho hai người và cốquên tất cả.
    Nhìn làn dâu tươi đỏ trên bàn, nhớ lại vị ngọtthơm nức chiều qua, Thi thấy lòng bình tĩnh lại. Có thể Bảo quá bận rộn, phảiđi công chuyện cả vào cuối tuần. Có thể anh đang ở nơi không có sóng! Thi cầmđiện thoại nhắn sẵn một dòng tin ”Em đợi anh. Về đến Đà Lạt, nhớ gọi cho emnghe!”. Bảo sẽ nhận được ngay khi vừa mở máy, và Thi sẽ cố bình thản nói lờichia tay...
    Thi vào nhà tắm, thong thả cởi chiếc áo ngủ. Thânhình thon thả nhưng đầy đặn của Thi phản chiếu từ trong gương, lung linh dướilàn nước ấm. Tắm xong, Thi chọn mặc chiếc quần màu cà phê sữa, áo sơ mi trắng,những gam màu trang nhã mà Bảo vẫn thích. Mái tóc cô óng ả màu hạt dẻ, chẳng cầnphải nhuộm như con gái thời nay. Thi thấy hài lòng với mình. Cô với lấy chiếctúi xách tay, định xuống nhà ăn. Nghĩ thế nào lại bước đến gần cửa sổ, nhìn rangoài. Mưa rơi nặng hạt. Những chùm nụ Mimôda vàng run rẩy trong làn nước khôngngừng trút xuống.
    Một người mặc áo mưa trùm kín thân đang bước trêncon đường nhỏ dẫn vào khách sạn. Ai thế nhỉ? Sao giống Bảo lạ lùng! Thi tưởngmình hoa mắt. Cô nheo lại nhìn kỹ hơn. Đúng Bảo thật! Anh dừng lại trước cửa sổphòng Thi và nhận ra cô đang dán mặt vào tấm kính. Trái với lời hứa với chínhmình là sẽ bình tĩnh, Thi cuống quýt vơ vội tấm áo mưa, chạy ào xuống đường.
    Họ đi bên nhau trên phố núi, trong cơn mưa dai dẳng.Vẫn là mưa ngâu tháng bẩy như ở Huế xưa. Lời chia tay Thi định nói bỗng đông cứnglại trong miệng cô. Bảo vừa nói gì thế? “Anh không đi Thành phố nữa. Anh sẽ đónem về nhà, em sẽ sống cùng với anh và mẹ”. “Mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận…”.“Tin anh đi. Bây giờ anh đưa em về nhà, em chịu không?”
    Thi không tin vào tai mình. Nhưng Bảo đưa cô vềnhà thật. Ngay trong buổi chiều hôm ấy. Thi đâu ngờ việc Bảo quyết định như vậylại liên quan đến chuyến đi Đà Lạt của bà Phúc, mẹ của Thi.

    5.
    Bà Phúc dò dẫm mãi mới tìm được ngôi biệt thự củamẹ Bảo. Mưa như chan trên gương mặt lam lũ của bà. Chiếc nón bài thơ Thi mua tặngmẹ đã bẹp rúm, ướt sũng nước. Gió cao nguyên ào đến cuốn nó rơi xuống dốc. Chiếcxe ôm chạy nhanh lên đồi. Chiếc áo mưa tiện lợi chỉ che được nửa thân trên, bàPhúc run lập cập. “Trên ni mưa sớm quá. Dưới Huế mình chừ còn nóng như rang”.Bà lẩm bẩm rồi chào anh xe ôm, mò mẫm bấm chuông cổng.
    Cô gái già giúp việc định cầm ô chạy ra nhưng bấtgiác khựng lại. Bà già quê mùa kia chắc là muốn hỏi đường. Mưa gió thế này ngạiquá. Tính làm lơ nhưng tiếng chuông vẫn cất lên bền bỉ. Đành phải ra thôi. Côgái già nhẩm sẵn trong miệng một câu gắt gỏng, nhưng kịp nuốt xuống khi nghekhách hỏi ”Xin lỗi chị, bà Son có ở nhà không?”. “Có”. Cô đáp cộc lốc. “Hỏi cóchuyện gì?” “Tôi ở Huế, vô đây tìm bà Son có chút việc.” Không chừng là bà concủa bà chủ. Cô nhanh nhảu mở cổng, quày quả đi trước dẫn đường. Bà Phúc cởi tấmáo mưa bỏ ngoài hiên, lục giỏ xách lấy chiếc khăn lau mặt thật kỹ rồi mới vàonhà.
    Bà Son bước xuống lầu, nhìn mãi vẫn không nhận ramặt khách. Bà Phúc trái lại, vừa thấy mái tóc bạc như cước của bà Son đã ứa nướcmắt. Nhớ ngày đón dâu từ Huế về Đà Lạt, thập thò bên bụi chè Tàu, con bé Phúcđã kinh ngạc nhận thấy mái tóc chị Son bạc hẳn mấy phân ngay nơi chân tóc, chẳngkhác gì vành khăn tang trắng con bé đang chít trên đầu. Anh Thuyên vừa mất đượcít ngày, chị Son đã phải đi lấy chồng. Đôi mắt chị lạnh tanh như mất hồn. Xungquanh chị người ra vào tấp nập. Phúc không dám đến gần để đưa cho chị bức thưanh Thuyên gởi người canh ngục trao lại cho nó trước ngày lên thuyền đi mạn ngược.Anh còn chưa biết chị Son đã mang thai... Ôi chao, mới thoáng đó đà mấy chụcnăm trời.
    “Chị Son ơi, em là Phúc, em gái anh Thuyên đâymà”. Bà Son sững người, bước chân bỗng dưng loạng choạng. Bà phải vịn vào tayghế, nhìn như nuốt lấy người kia. Phải rồi, đúng là con bé Phúc ngày ấy. Nó làem gái của Thuyên, là mẹ của con Thi. Nét mặt bà chợt nghiêm phăng phắc, rắnnhư đá tảng. Em gái người đàn ông đã rời bỏ bà lúc bụng mang dạ chửa, bước vộilên thuyền tìm đường trốn chạy, trời bắt tội hụt chân mà chết đuối đây ư? Bà đãkhóc anh ta suốt đêm, giữa những cơn đau thốn ruột đến nỗi bạc trắng cả mái đầu.Sau cơn đau là nỗi hận. Sau nỗi hận là mối nhục tha hương. Cuối cùng là niềm côquạnh gần cả một kiếp người! Còn gì mà bà không phải trải qua để trả giá cho mốitình không môn đăng hộ đối ấy? Bà lên giọng mắng nhiếc, kể lể cho nguôi nỗi đaunhân thế chất chứa trong lòng.
    Bà Phúc im lặng nghe và lén lau nước mắt. Chị Sonthật đáng thương. Không ngờ bao nhiêu năm qua, chị ấy vẫn chưa hề biết sự thật.Anh Thuyên chết thảm thế mà vẫn bị hàm oan. Chỉ vì mình không dám đưa bức thư nàycho chị ấy. Xưa nay, bức thư vẫn nằm yên trên bàn thờ, dưới bát nhang của anhThuyên. Bà Phúc không cất nổi lời, lập cập moi tờ giấy ố vàng từ trong túi nylông ra, hai tay kính cẩn đưa cho bà Son. Nhận ra nét chữ của Thuyên, bà Son ngạcnhiên tột độ. Bà lập bập đọc những dòng chữ nghiêng nghiêng, gần phai mực quangần ấy tháng năm “ ... Cha em đã sai người bắt trói rồi đánh anh gần chết. Anhsắp bị áp tải lên mạn ngược làm phu lục lộ. Nếu còn giữ được mạng, anh nhất địnhsẽ về cưới em. Chờ anh nghe Son... “
    Mắt bà Son nhoè đi. Lá thư rơi xuống vạt áo. Bàbưng mặt nức lên khóc. Chao ôi! Lầm lẫn của cả một đời người! Kiếp trước vụngtu thế nào mà ngày nay phải gặt toàn trái đắng? Bà đứng dậy, nắm lấy cánh tay gầyguộc của bà Phúc kéo lại gần. Họ ngồi thổn thức bên nhau trước con mắt tò mò củacô giúp việc. Hai người thổ lộ mãi cho đến lúc bà Son chợt bừng tỉnh, vội vã đếnbên điện thoại, hối hả gọi cho Bảo. Lúc ấy là khoảng mười giờ sáng.
    Nghe tin mẹ Thi lên Đà Lạt, Bảo đang ngồi trênchuyến xe du lịch đi Thành phố vội vàng lao xuống gọi tắc xi trở về nhà. Anh lođến buốt ruột buốt gan. Chuyện này là thế nào đây? Chẳng phải mẹ Thi vừa nhận lễhỏi của người ta hay sao? Bà lên đây làm gì chứ? Thôi phải rồi ! Bà đi tìm bắtThi về ! Thi muốn gặp anh lần cuối trước khi lấy chồng và mẹ cô lo lắng quá nênvội vã đuổi theo. Mẹ anh và mẹ Thi, hai người ấy mà gặp nhau thì trời sập mất !Bảo hối hả rời tắc xi và mở cổng chạy ào vào nhà.
    Quá bất ngờ nên Bảo đứng sững như trời trồng. Mẹanh đang ngồi cạnh bà Phúc, thái độ thân mật đến khó tin. “Con đi tìm Thi vềđây. Mẹ muốn gặp nó”. Bà Son tươi cười nói. Bảo vâng lời nhưng vẫn không hết thắcmắc cho đến khi cô gái già vẫy anh lại nói nhỏ đầu đuôi...
    Vừa thoáng thấy bóng Thi cùng Bảo bước vào, bà Sonđã niềm nở ra cửa đón. Thi ngạc nhiên đến độ bối rối. Cô khép nép chào bà. Lạlùng hơn nữa là mẹ cô cũng có mặt trong ngôi nhà này. Vừa giáp mặt mẹ, Thi độtnhiên sợ hãi. Mình là đứa con gái mất nết. Mẹ phải đến tận đây mà tìm . Biếtcon gái mang lễ đi trả, mẹ đã khóc rất nhiều. Chắc mẹ đến để đưa mình về, giaotận tay nhà người ta ! Thi muốn trốn chạy nhưng đôi chân cô như hoá đá.
    Thi hoảng hốt đưa mắt cầu cứu Bảo. Lạ chưa? Anhđang mỉm cười. Vẫn nụ cười hồn hậu ấy. Cả bà Son và mẹ cô cũng cười ! Thi trònmắt lạ lẫm cho đến khi bà Son thân mật nắm tay, kéo Thi ngồi xuống cạnh bà.
    Ngoài trời, mưa ngâu tháng bẩy vừa chợt ngừngrơi...


    Phan Thị Thu Loan

      Current date/time is Sat Oct 21, 2017 7:57 am