Trấn Tường Thi Tuyển

    Sương Trắng Miền Quê Ngoại

    Share

    Admin
    Admin

    Posts : 2821
    Join date : 2011-07-06
    Age : 72
    Location : VietNam

    Sương Trắng Miền Quê Ngoại

    Post  Admin on Tue Jun 03, 2014 7:59 am

    Thuở xưa chinh-chiến ngược xuôi,
    Xóm làng bao phủ tóc-tang thảm sầu.
    Các cuộc xâm chiến Trung-Hoa,
    Thường từ phương Bắc, rợ Kim, rợ Hồ...
    Bọn chúng sợ hải người Hoa,
    Khối người Trung-Quốc nhân-dân thật nhiều,
    Trở thành luồng sống căm-hờn,
    Dâng lên sôi-sục toàn cõi Quốc-Gia.
    Nạn nhân do bỡi gian-tà,
    Chân trời gốc biển loạn-ly xa vời.
    Để xem tạo-hoá xoay vần,
    Mãi khi ổn-định yên bề nơi nơi.
    Hoa-Kiều rải-rác nhiều nơi,
    Sống chung dân Việt gọi là Minh-Hương.
    Nhà xiêu một Mẹ, một trai,
    Lào Má tụi mình, cùng với A Côn.
    Những khi nhớ Ngoại hôm nay,
    Đăm mắt theo bao hư-ảo thở dài.
    Nay thương Ngoại quặn vai gánh,
    Khêu sáng lại quê cũ còn tương-lai.
    Qua ngày đoạn tháng tên bay,
    Không-gian thôn ấp Mỹ-Điền là đây.
    Thật lâu được thấy ngày vui,
    Có một đám cưới đơn-sơ trong làng.
    Cam-lao ra sức mỏi-mòn,
    Mãn Đường Kim Ngọc, gái, trai đầy đàn.
    Bên cầu Rạch-Rắn, đa-mang,
    Bà Cố hay ghé thăm đàn cháu ngoan.
    Ngọai Công sành-sỏi Cổ-Văn,
    Lường-quyền Cậu sáng, Hán Việt giỏi-giang.
    Lớn lên đổ-đạt đầu danh.
    Láng giềng cảm mến ghé thăm mỗi ngày.
    Cố tình trêu-ghẹo hai Dì,
    Xái-Xe, Xái-Xụi, qua ngày mà vui.
    Các Dì lúc nhỏ thơ-ngây,
    Dể thương mũm mĩm nhiều người ngợi khen.
    Ngoại Công bệnh hoạn ốm đau,
    Thầy bùa phù phép bịnh tình gia tăng,
    Cho nên Ông sớm ra đi,
    Đám tang thiểu-nảo cơ-Hàn đắng-cay,
    Mỗi chiều bóng xế mây bay,
    Tay bồng con trẻ viếng thăm mộ buồn,
    Thương chồng con trẻ víu-vương,
    Dìu-dặt đàn trẻ siết chi ân-tình.
    Có người định bước qua cầu,
    Ngoại Công tuy mất không còn thế-gian,
    Bà Ngoại đủ sức nuôi con,
    Ánh đèn leo-lét bàn thờ trên cao.
    Đêm về tiếng động ngoài hiên,
    Ngoại buồn than-thở nhà mới có tang.
    Mẹ giá con côi cả đàn,
    Nuôi giùm vài đứa, thoát cảnh gian-nan,
    Kẻ gian thấm-thía vô-vàn,
    Âm-thầm lặng-lẻ lên đàng giửa đêm,
    Gió đưa thoáng lạnh qua thèm,
    Sương khuya lất-phất giăng mờ lối đi.
    Đời rằng : phúc hoạ do thiên,
    Nạn kia vừa dứt , nạn nọ tái lai,
    Chẳng lâu đám cưới Mẹ tôi,
    Ngoại mừng xúc-động trên môi cười hiền.
    Đầu tiên Ba bán bút nghiên.
    Quốc-Văn,sách truyện; Thuỷ Hử,Nhạc-Phi...
    Các Dì xem truyện say-mê,
    Sau còn xót lại Chàng Nhái Kiển Tiên.
    Đôi lần chinh-chiến lầm-than,
    Ngoại còn bị phõng tai-nạn thoát qua,
    Đôi lần gian khổ của Bà,
    Tuổi già sáng-suốt, tâm-linh nổi lòng.
    Ngoại mừng dâu, rể êm-đền,
    Mãn Đường Kim Ngọc, vui vầy ngày đêm.


    Thanh Lien
    連鎮源


    _________________

    汾陽世澤




    Cãm tạ quý vị đả ghé thăm và ủng hộ thi đàn. Những bài viết trong thi đàn là do chúng tôi sưu tầm và dịch thuật, nếu các bạn cần sao chép lại, xin vui lòng đề rỏ nguồn gốc và tên tác gỉa

    Trân trọng cám ơn


    郭鎮祥(Quách Trấn Tường)




      Current date/time is Wed Dec 07, 2016 12:45 am